ĐỪNG BỎ LỠ

Vì em là con gái...


Vì em là con gái và em cần được yêu thương thật nhiều để một ngày, em có thể trút đi lớp vỏ bọc mà em đã cố tạo dựng để sinh tồn, một cách tự nhiên, nhẹ nhàng, nhé anh...

Anh cứ luôn trợn tròn mắt mỗi khi em cười vô điều kiện, tức là cái điệu cười nghiêng ngả cả mây trời được vang lên khi đang đi cùng anh, mà chẳng biết vì lý do gì em cười.
Em kể cho anh nghe rất nhiều về những chàng trai, những cô gái em quen, họ yêu nhau rất nhanh và chia tay cũng rất nhanh.

Em gọi điện cho anh mỗi khi em buồn, nhưng em không bao giờ nói cho anh biết em đang buồn chuyện gì. Em chỉ yêu cầu anh một việc đơn giản: “Hát đi!”

Mỗi lần anh cùng em đi dạo, anh phải nhăn nhó, lẩm bẩm vài lời khó ưa thì em mới chịu khoác thêm cái áo dài tay, thay cái quần dài hơn đầu gối. Để rồi cả quãng đường từ nhà đến công viên, em trách anh khó tính, trách anh cổ hủ, trách anh…

Em thích ăn kem, thích đi bộ dưới bầu trời đầy sao – những ngôi sao hiếm hoi thấy được vì trời đất quá rộng, những ngôi nhà hay chung cư cao tâng đã che khuất gần hết khoảng trời đêm.

Em hay nói rất vội trong điện thoại mỗi khi anh chán vì thời tiết miền Bắc trong những chuyến đi công tác xa, em đang bận việc gì đấy mà không thể nói rõ với anh. Em cúp máy trước để lại anh với tiếng tút dài không câu xin lỗi.

Nhưng, anh vẫn yêu em, bởi vì…

Em vô tư trong xã hội sống không bị ràng buộc bởi những nguyên tắc. Muốn cười thì cười, muốn khóc thì khóc kể cả ở giữa con đường đông người qua lại.

Chuyện tình yêu của những con người ở đây nhanh như cái nhịp sống xã hội, đông đúc, bon chen, nhanh chóng. Nhưng em vẫn cứ bước từ từ, có lẽ em đã ngầm yên tâm rằng… em có anh.

Từ bé, em đã được học rằng xã hội này rất nguy hiểm, đừng bao giờ cho người khác biết mình đang nghĩ gì, nếu không em sẽ thua cuộc. Và thế là em cứ giấu cảm xúc của mình vào trong, một cách khéo léo, tài tình. Có những đêm ngồi cạnh anh, vai anh ướt át vì nước mắt của ai đó, nhưng… nếu anh hỏi em sẽ bảo nước mắt của sông Sài Gòn chứ không phải của em.

Thời tiết nơi em ở làm con người ta dần quên đi cách ăn mặc kín đáo của con gái. Con gái ở đây chẳng cần khăn len, không cần áo bông và gấu bông để ôm ngủ vào buổi tối. Em trách anh sao cứ bắt em mặc đồ dài nóng nực, nhưng em cũng chẳng bao giờ không làm theo lời khuyên của anh. Vì em cũng biết anh đang làm điều tốt nhất cho em thôi mà!

Đã có lúc anh thấy em thật khác thường ngày, đó là những lần em khoác tay anh, đi bộ dưới bầu trời nhiều đèn, lắm nhà cao tầng. Em bỗng thoáng buồn, lúc ấy anh có thể đọc được nỗi lòng của em, có lẽ em đang ước gì có thể nhìn được bầu trời đêm đầy những ngôi sao thực sự. Mỗi lần như thế, anh biết con người thứ hai của em đã xuất hiện, dịu dàng, nhẹ nhàng, không ồn ã.

Em rất bận, bận đến mức có lúc quên rằng em có anh. Em cười cả ngày với những người xung quanh, nhưng khi ở bên anh, em rất dễ nổi giận. Rồi chúng ta cãi nhau, nhưng sau đó anh giận chính mình vì tại sao lúc ấy anh không thể hiểu rằng em đã phải gắng đeo mặt nạ cả ngày, bởi cuộc sống của em không bình yên như bao người khác, bởi em từng nói: “Sống là phải có trách nhiệm với cuộc đời!”

Và rồi, một ngày rất khác, em đến bên anh thì thầm: “Em mệt rồi, em cần một điểm tựa. Anh cho em tựa một chút thôi nhé!”. Anh ngạc nhiên nhìn em và chờ đợi câu giải thích. Em cười, nụ cười mà anh đã hàng nghìn lần thầm mong rằng em đừng cười như thế nữa, những nụ cười gượng trong nét mệt mỏi: “Hôm nay là ngày cuối năm mà, em sẽ cho phép mình nghỉ ngơi một chút bên anh, rồi sau đó… em lại trở về với con người mình phải sống – khi qua năm mới!”

Anh vẫn nhìn em, nhưng chỉ nhìn lén để em có thời gian nghỉ ngơi. Anh biết mình phải yêu em nhiều hơn nữa. Vì em là con gái và em cần được yêu thương thật nhiều để một ngày, em có thể trút đi lớp vỏ bọc mà em đã cố tạo dựng để sinh tồn, một cách tự nhiên, nhẹ nhàng.

Để em nhận ra rằng có thứ em không cần đề phòng, không cần gồng mình để đối diện – là tình yêu của anh.


GreenStar