ĐỪNG BỎ LỠ

Cùng anh đến đồng cải, em nhé! (Kỳ 2)


Sẽ chẳng còn lâu đâu,

Người em yêu ạ!

Em sẽ đến bên anh

Vào một ngày đầy gió

Làm ngả nghiêng cả đồng cải vàng tươi.


– “Anh Bình phải không ạ? Em là người lúc sáng gặp anh ở quán café Gỗ, em có việc muốn nhờ anh…” – Quân bấm số điện thoại trên danh thiếp, cậu sẽ làm điều mà cậu không chắc chắn sẽ làm được, nhưng vì người chị ngốc nghếch của mình, cậu sẽ thử.

– “Là anh đây! Chào em. Em cứ nói việc em muốn anh giúp, anh sẽ làm nếu anh có thể.”

– “Em muốn nói chuyện với anh trực tiếp, nhưng em sợ không kịp… Sáng nay anh có nhìn thấy chị gái của em rồi phải không anh?”

– “Ừm, anh có thấy, nhưng…”

– “Em muốn nhờ anh đưa chị ấy đến cánh đồng cải, nơi anh đã chụp ảnh và…”

– “Tại sao lại phải làm như vậy?” – Bình ngắt lời sau vài giây im lặng của Quân. Anh không hiểu chuyện gì đang diễn ra, nhưng anh nghĩ đây không phải là trò đùa của một vị khách muốn anh chụp ảnh, cũng không phải câu chuyện phiếm giữa hai người con trai.

– “Vì chị em! Anh có thể giúp em được không? Anh có thể làm bạn với chị em được không? Chị em bị mù sau một tai nạn, chị ấy sống mà cứ cảm thấy có lỗi với người đã chết. Anh giúp em được không? Dù chỉ một lần…”

– “…”

Bình im lặng trong một khoảng thời gian, anh đang suy nghĩ về những gì Quân đã nói. Anh sâu chuỗi sự việc lại với nhau và anh lờ mờ ghép được những mảnh ghép mờ ảo về cuộc sống của người con gái mà anh chưa từng quen. Bình thở dài khe khẽ rồi trả lời.

– “Được! Anh đồng ý, em hãy cho anh địa chỉ, ngày mai anh sẽ đến sớm để đưa chị em đi!”

– “Vâng! Em cảm ơn anh rất nhiều.”

Quân tắt điện thoại sau khi đã đọc địa chỉ nhà cho Bình, cậu thả mình xuống giường. Cậu vẫn còn hoang mang không biết mình làm như vậy đúng hay sai. Người con trai đó… có thể là người tốt, cũng có thể là người xấu, không có gì đảm bảo rằng chị gái của cậu sẽ chắc chắn an toàn. Nhưng… cậu phải mạo hiểm, vì cậu không muốn cứ phải chứng kiến cảnh chị cậu tự trách mình vào mỗi đêm, không muốn sự cô đơn dần nuốt chửng người chị ngốc nghếch của mình. Cậu phải làm.

5 ngày.

5h sáng. Quân dậy thật sớm, cậu khẽ mở cửa phòng của An, nhẹ nhàng lấy túi xách của chị mình, để vào trong đó những thứ cần thiết rồi đến bên giường khẽ lay chị dậy.

– “Gì thế Quân? Sáng rồi ư? Chuông báo thức của chị đã kêu đâu?”

– “Em tắt rồi, chị dậy đi, hôm nay em nhờ một người đưa chị đến nơi mà chị rất thích!”

– “Sao cơ?” – An từ từ ngồi dậy, nó quơ tay tìm con gấu bông của mình.

– “Chị cứ đi cùng bạn của em nhé! Đừng ngồi ở nhà suốt ngày như vậy. Chị biết mà, còn 5 ngày nữa thôi!”

Chợt nhớ ra điều gì đó, An cúi mặt xuống, để những giọt nước mắt buổi sáng sớm tự do làm ướt tấm chăn bông màu trắng.

– “Chị cũng đừng tự làm đau mình nữa. Chị đừng có ngốc mãi như vậy! Cái chết của anh Bình không phải do chị gây ra, ai cũng biết điều đó. Tại sao chỉ có chị là không chịu hiểu? Cứ tự làm mình tổn thương!”

– “Chị xin em… em đừng nói nữa!”

– “Thôi được rồi! Em sẽ không nói nữa, chị dậy rửa mặt đi, em chuẩn bị đồ cho chị rồi, xong thì mặc đồ vào, khi nào bạn em đến thì chị sẽ đi cùng anh ấy?”

– “Nhưng… bạn em là ai?”

– “Rồi chị sẽ biết thôi. Em về phòng đây, chị làm nhanh nhé.”

Quân cố nói thật lạnh lùng để thay đổi cái không khí ướt át trong phòng của An. Cậu bước nhanh ra khỏi phòng của chị mình, nước mắt cũng đã chực trào ra. Từ ngày chị cậu không còn nhìn thấy gì, cậu đã không còn bị ai gọi là “đồ ẻo lả”. Vì trước đây, với cá tính quá mạnh mẽ của An, Quân trở thành một cậu em bé nhỏ, luôn được bảo vệ. Cậu hay khóc và chỉ chờ An đến nếu gặp chuyện không hay. Nhưng giờ đây, tấm thân bé nhỏ của chị cậu thật mỏng manh, yếu ớt và dễ vỡ. Cậu dặn lòng phải thôi yếu đuối, thôi dựa dẫm vào người chị đã không còn như trước. Cậu học cách giấu nước mắt và nỗi sợ hãi vào trong, chỉ có như vậy cậu mới bảo vệ được mình và người chị bé nhỏ của cậu.

O0o

An đội chiếc mũ len màu trắng lên đầu, quấn khăn len màu ngọc bích vào cổ thật cẩn thận rồi bước thật chậm về phía cửa phòng.

– “Chị xong rồi à?” – Quân làm An giật mình khi đứng trước của phòng từ lúc nào. – “Bạn em đến rồi, chị đi cùng anh ấy nhé. Anh ấy là nhiếp ảnh gia, hãy chơi thật vui vẻ nhé chị!”

An không nói gì, khẽ gật đầu rồi theo Quân ra cổng. Nó không nghe rõ được câu chuyện giữa Quân và người lạ, nhưng khi Quân đỡ nó lên ngồi phía sau xe của người lạ, nó có cảm giác rất lạ. Như kiểu cảm giác đứng giữa cánh đồng cải, được hít hà thật sâu cái hương thơm không đậm, không sâu sắc nhưng ngọt ngào.

– “Anh chị đi cẩn thận nhé!”

– “Em yên tâm! Anh sẽ…”

Quân đưa tay lên môi ra dấu hiệu bí mật với Bình. Cậu chỉ cười nhẹ rồi ra hiệu cho Bình có thể đi được rồi. Bình hiểu ý nên không nói gì nữa, anh nói khẽ đủ để hai người – anh và An nghe thấy:

– “Đi nhé Bông Cải.”

Rồi họ đi. Quân không hiểu tại sao cậu có cảm giác an toàn đối với con người này. Không phải vì anh ta có tên giống tên người bạn thân của chị cậu mà vì cách anh ta chân thành chấp nhận lời thỉnh cầu của cậu. Anh ta không phải là người xấu, Quân nghĩ thế và dặn lòng phải tin như vậy. Nhưng có đôi lúc tâm can cậu bị giằng xé, nếu như lòng tin của cậu là sai, nếu người con trai đó không tốt… chị cậu có thể… Quân thôi nghĩ ngợi, một cơn gió mùa đông khiến cậu rùng mình, tự trấn an mình trong vài giây, cậu trút một hơi thở nặng nề rồi quay trở vào nhà.

O0o

Họ đã im lặng cho đến khi xe dừng hẳn. Bình cẩn thận đỡ An xuống xe, sau đó dắt cô đi chầm chậm xuống cánh đồng cải. Nét mặt của cô bỗng vui tươi hẳn lên sau một cái hít sâu nhẹ. Cô nhận ra mùi vị quen thuộc, nhận ra cánh đồng cải mà cô và Bình đã từng tới. Rồi như vết dao cứa vào nỗi đau cũ, cô òa khóc, khóc nức nở ngay giữa cánh đồng. Cô ngồi xuống hẳn, để cả cánh đồng hoa ôm lấy cơ thể mỏng manh của mình. Nước mắt của cô hòa vào gió đông lạnh buốt, từng cành hoa cải theo gió vờn qua vờn lại trên mặt cô, như để vuốt ve xoa dịu nỗi đau trong tim cô. Bỗng một bàn tay thật ấm nắm lấy bàn tay bé nhỏ, gầy guộc của cô. Cô cảm thấy lúc này đây mình không còn chút sức lực nào để hỏi anh là ai? Tại sao lại đưa cô đến đây? Tại sao lại nắm tay cô?

Cô đã khóc rất nhiều, rất lâu cho đến khi cô nhận ra ánh nắng buổi sáng đang chiếu vào lưng cô ấm nóng. Người con trai lạ kiên nhẫn ngồi bên cô, cô nói trong những tiếng nấc nghẹn ngào.

– “Em muốn về! Anh… anh làm ơn… đưa em về.”

Anh không nói gì. Đỡ cô đứng lên rồi dìu cô đi từng bước. Đi mãi, đi mãi, cô bắt đầu cảm thấy lo lắng vì tại sao không thấy bờ. Cô hỏi trong hoang mang.

– “Anh đang đưa em đi đâu đây? Em muốn về!”

– “Đến nơi rồi!” – Bình bước lên trước, dùng hai tay đỡ tay cô bước lên trên gò đất nằm trên cánh đồng cải. – “Cẩn thận!”

– “Đây là đâu?” – An vẫn hoang mang hỏi.

– “Là nơi đẹp nhất mà anh biết. Một gò đất giữa cánh đồng cải, em lại đây!”

Bình giúp An đi thêm vài bước nữa rồi nắm lấy tay cô đưa lên, để tay cô chạm vào một thứ gì đó sần sùi, cô giật mình giật tay lại, nhưng anh giữ tay cô thật chặt rồi nói:

– “Em cứ cảm nhận đi Bông Cải. Rồi sau đó nói cho anh nghe em đã cảm thấy gì!”

– “Hình như… hình như đây một thân cây. Nó, nó có rất nhiều vết thương…”

– “Đúng rồi! Còn bên này.” – Bình kéo tay cô đi xa hơn.

– “Là một vết sẹo… hình trái tim. Còn có tên của người đã khắc trái tim này.”

– “Em thật là giỏi. Anh nhìn mãi mới biết đó là trái tim đấy!” – Bình nói rồi cười thành tiếng, An cũng cười theo. – “Em mệt rồi phải không? Ngồi xuống đây nghỉ đi, cứ dựa vào gốc cây, dù nó có nhiều vết thương nhưng nó sẽ không làm em đau đâu.”

An nghe lời Bình, cô ngồi xuống, dựa vào gốc cây. Một cảm giác bình yên lan khắp cơ thể cô. Cô lại hít thật sâu mùi hương của cải quyện với hương gió. Gốc cây cô đang dựa vào, cô không biết nó tên gì, nhưng cô thật sự cần nó ngay lúc này.

– “Em thoải mái hơn chưa?”

An không nói gì, gật đầu nhẹ rồi tiếp tục để tâm hồn hòa vào gió.

– “Em muốn nghe nhạc không?”

Bình không nghe thấy tiếng trả lời, cũng không thấy có động tĩnh gì. Anh nhận ra cô đang ngủ, nụ cười trên môi vẫn còn, nhưng cô vẫn cau mày. Anh nhẹ nhàng đặt ngón tay vào giữa hai hàng chân mày, nó dần giãn ra và trở về trạng thái bình yên. “Nhìn cô ấy thật hiền” – Anh đã nghĩ như vậy. Thật ra anh còn muốn nói nhiều hơn sau câu hỏi “Em có muốn nghe nhạc không?”, bởi đêm qua anh đã phải thức rất lâu để soạn ra một kịch bản – không phải để diễn mà anh chỉ viết ra những gì anh muốn nói với cô gái bất hạnh này. Anh muốn giúp Quân, giúp cô. Sống trong ký ức buồn rất mệt mỏi, anh hiểu điều đó và anh không muốn một cô gái bé nhỏ như thế này phải sống như vậy. Bình ngồi bên cạnh An, anh dựa vào gốc cây và để cô dựa đầu vào vai anh, cô đã khóc rất nhiều, có lẽ điều đó khiến cô mệt lả. Mặt trời đứng bóng, những bông cải cũng không còn bị nghiêng ngả bởi gió đông. Một màu vàng tràn ngập cả khung trời.


“Hôm nay tớ đã cùng một người lạ đến nơi mà cậu và tớ từng đến. Anh ấy cho tớ biết một nơi rất tuyệt vời nằm ngay trên đồng cải. Một cái cây rất to với nhiều vết sẹo. Có lẽ nó đã ở đó rất lâu rồi, có thể lâu hơn cả tuổi của tớ… và cậu. Tớ đã thoáng nghĩ rằng mình không bằng một cái cây. Hì, cậu biết vì sao tớ nghĩ như thế không? Có lẽ cậu cũng biết, vì cậu là người hiểu tớ nhất mà, phải không Bình? Nó và tớ có cùng điểm chung là nỗi đau gắn liền với cánh đồng cải. Nhưng so với hàng ngàn vết sẹo của nó thì có lẽ… vết sẹo của tớ không là gì cả. Nhưng tớ cũng rất muốn ai đó khắc vào trái tim tớ một vế sẹo hình trái tim. Để làm gì cậu biết không? Để tớ sẽ khắc tên cậu vào trái tim đó, để cậu không bao giờ rời xa nữa, tớ thật sự cần một vết sẹo như thế Bình ạ. À, người lạ đó ngày mai sẽ lại đưa tớ ra cánh đồng cải đấy! Tớ cũng muốn những ngày cuối cùng được ở thật lâu cái nơi mà lần cuối cùng – hình ảnh của cậu thật đẹp… với những con đom đóm đêm.” – Nó khóc, nhưng tiếng khóc không còn nghèn nghẹn nơi cổ họng nữa.

Còn nữa…

GreenStar